Sao mình vẫn thấy có gì đó hơi bất ổn trong việc sắp tới-có thể cho đây là "cơ hội". Ban đầu rất hồ hởi, hứng thú và cho rằng "nó" đang đến với mình. Thế nhưng nhiều lúc suy nghĩ sao có cảm giác lo sợ, không biết mình sẽ có tiếp tục hứng thú khi cv chỉ có hình thức bên ngoài còn thực tế bên trong ko là chi cả; hoặc liệu mình có đủ năng lực và tư tin để đáp ứng những yêu cầu sếp cần & đặt ra? Chắc chắn có ko ít khó khăn và thử thách sẽ đến nhưng mình ko ngại điều đó. Anyway, phải thử thách một lần với chính bản thân vì giờ đây mình cần "có một việc để làm, có một/nhiều điều để hy vọng..." và có người để học hỏi cũng như ko tài nào chấp nhận cái cảnh "ăn bám"...thì ko gì phải chần chừ hay đắn đo suy nghĩ. Dù có được như mong muốn mong đợi bấy lâu hay ko thì điều đó nó cũng trở thành kinh nghiệm thực tế-"khởi đầu thứ hai khá ok" để bắt đầu cho "khởi đầu thứ ba" tốt đẹp hơn... Mình sẽ phải cố gắng thực hiện những gì có thể làm được để khẳng định và phát huy năng lực. Cố lên em!!!Thôi h nghe nhạc đi để khỏi phải nghĩ ngợi linh tinh lang tang. List có 2 bài nhạc Pháp ưa thích trước đây từng hay nghe khi còn là sinh viên năm 2 năm 3 có học môn tiếng Pháp căn bản (h thì trả bài cho thầy cô hết rùi chẳng nhớ gì đâu) và bi h lục sùng nghe lại, còn khá nhiều bài hay nữa hay nhưng chả nhớ tựa...
Nghe L'amour C'est Pour Rien hình dung ra từng bước đi tango chợt nghĩ tới tên Kép...tức hắn 2 ngày qua. Hắn nghỉ học làm tui cũng "điêu đứng" vì ko có partner tập luyện trong h học. H ôn bài cũng như đến h ráp nhạc toàn đứng ngó ng khác "biểu diễn", hic hic :(. Do đó, vì thế, cho nên mấy bữa nay bỗng thấy bất mãn nhân sự, tinh thần ko còn "hưng phấn" như trước. Buồn + Tủi =>> càng ghét + càng tức tối + càng căm thù tên Kép. Tưởng tượng ra dáng vẻ kênh kiệu, vênh váo, chảnh choẹ of hắn là tui "máu". Học chung 1 tháng, lên tay 12 buổi rứa mừ chả "tâm sự đời nhau" nhiều ngoài chuyện chỉ biết mỗi cái tên. Ah`, có sđt nữa nhưng chỉ gửi 1-2 sms "Thanks vì sự hướng dẫn..." - "Ko có chi...". Cái bộ dạng khó gần of hắn gặp cái bộ điệu bất cần đời of tui...-> đành po' mouth. Mà phải công nhận hắn giỏi & dẻo dai hơn tui thiệt (bởi hắn đã từng học tập+ rèn luyện cách đây 3-4 năm gì đó chớ tui mừ học chung khoá or trước khoá với hắn biết đâu h tui là giáo viên hướng dẫn ko chừng chẳng phải quởn và ngồi đây chì chiết thế lày đâu nhế! Nói cho mà biết nhá => tự tin phát sốt).
Lớp vừa rồi - 1 tháng học & lên tay với hắn luyện tập đều đều thường xuyên mỗi h học. Lâu lâu tui hay quên bài hắn cũng tận tình hướng dẫn chỉ bảo. Hắn dìu, bước cũng khá chuẩn & bày cách nghe nhạc để ko bị rớt nhịp. Được luyện với Kép giỏi + chuẩn thì Đào cũng sẽ mau tiến bộ. Cứ ngỡ đâu Đào đã có Kép rồi nên nuôi ý chí học hành để lên level. Nào có biết đâu "Em ơi nếu mộng không thành thì sao? Non cao biển rộng biết đâu mà lần (tìm)...".
Sẵn đây cũng thưa chuyện luôn rằng mấy ngày qua tui treo blast trên 360 là mắng xéo tên Kép đó vì quá tức tối bởi cái giọng điệu vênh váo, xa lạ tỏ vẻ như chưa hề quen của hắn. Tui ko muốn kể lể ra đây đâu, sơ sơ vầy thui, ai muốn biết chi tiết sự tình thế lào thì liên hệ tui, tui sổ cho mà nghe. Tui nguyền rủa cho hắn mai mốt ra đường bể bánh xe, cán đinh xì lốp, hết xăng dọc đường dắt bộ chơi, ko thì nhảy nhót cũng bị Đào nào đó quơ tay đạp chân gây thương tích đầy mình, ăn cơm mắc xương cá...Mấy ngày qua, nhiều pà kon updated tình cảnh bức xúc of tui như vậy và hỏi han sự tình. Thanks pà kon đã quan tâm đến tui!Thui, trailer "tâm sự đời tui" nhiu đây đủ rùi. Kể lể, càm ràm nói nhảm nữa mấy pác mà đọc xong chắc cũng tìm tới cho em vài púa. Sắp sáng rùi, ngủ thui!
Ôi, ai lại đi bực mình cái tên Kép đó lâu dữ vậy cưng. Mặc xác nó đi! Đồ cà chớn ha.
...
Đừng lo nghĩ về ngay mai quá nhiều. Ngày nào có cái lo của ngày đó. Cầu mong em gặp được người tốt, việc tốt!!!