ThuyPhan
Có những con đường ta đã đi qua, dù ít dù nhiều vẫn để lại trong ta kí ức. Bỗng bất chợt một ngày nào đó tình cờ ta quay lại, lối xưa mang kí ức về cùng bên ta. Con đường ta đang đi chỉ có ta và ta biết ta đã qua những đâu và đang ở vị trí nào. Một cái nhìn hướng tới phía trước-con đường ta sắp phải đi qua, ai sẽ đi cùng ta khi trời sập tối dẫn dắt ta qua gập ghềnh, vượt phong ba bão tố đêm hay đưa ta qua những cánh rừng đêm lạnh lẽo hoang vắng cho ta cảm giác an toàn không hãi hùng... Có ai không?

Đường dài-con đường cuộc đời ta đã qua đi không quay trở lại
Đường ngoằn ngoeò khúc khuỷu-con đường tình yêu ta đã đi qua sẽ không quay về song kí ức có thể
...

"Bao con đường đi qua, em không thể nhớ hết, nhưng con đường nào có anh, em đều nhớ. Em luôn tự hỏi : có con đường nào anh nhớ đến em, con đường nào anh vui, con đường nào anh buồn, có con đường nào anh yêu thuơng, con đường nào anh lo lắng?

Đường Nắng là con đường em đi đến đón anh hôm anh đi thi Đại Học về. Đứng chờ anh, nhìn xa lắm thì phải, anh gần bên rồi mà không hay gì, tiếng gọi của anh từ sau lưng làm em giật mình ngoảnh lại. Cái mỉm cười trìu mến & ánh mắt nhìn đầy âu yếm của anh khiến em quên đi mệt mỏi vì say nắng dưới cái nóng gay gắt buổi trưa hè của Sài Gòn. Bây giờ em lại thấy băn khoăn, sợ thỉnh thoảng bất chợt đi về phía ấy em lại...nhớ anh!

Đường Kỷ Niệm là con đường em đến gặp anh dưới trời mưa tầm tã mỗi buổi tối khi mới quen anh. Là con đường gió bụi, là ngã tư... Là con đường lần đầu tiên anh nắm chặt lấy tay em, anh sợ em lạnh và sợ em lo lắng. Con đường ấy em chỉ đã & sẽ qua khi gặp anh...

Đường Giận Hờn là con đường em giận dỗi và tủi thân khi thấy anh quan tâm đến nguời khác. Em đã ngồi thật xa, im lặng, không nói câu nào, những lúc như thế anh vẫn nói "anh tưởng anh đang đi buôn gỗ"...

Đường Nước Mắt là đường mà em về một mình khi anh cố tình gây hiểu lầm trong em. Khoảng cách không là gì nếu anh luôn nắm chặt tay em. Em khóc như một con bé ngốc nghếch, khóc như chưa bao giờ khóc. Em giận và ghét anh lắm lắm...

Đường Ước Mơ là con đường mà em vẫn thường khát khao có anh đón đưa em mỗi ngày, đón em đi chơi và đưa em về nhà, đến thăm mỗi khi em bệnh hay gặp tai nạn...Là con đường mà em vẫn ước mơ hai đứa sẽ đi cùng trên đó, nắm tay nhau bước đi, cùng có chung những đứa con xinh xắn, thông minh...

Đường Chạy Trốn là con đường em không dám đi khi anh không ở nơi ấy, em sợ em nhớ anh, lại khóc... Là con đường mà em nghĩ mình sẽ đi bắt đầu từ hôm nay chỉ bởi em muốn xoá đi tất cả những kỷ niệm, mọi thứ thuộc về anh và có liên quan đến anh...

Đường Lãng Quên là con đường em đi làm, đi học, đi lang thang, đi việc này việc kia của riêng mình chỉ để không còn thời gian suy nghĩ về anh...Và em biết mình sẽ phải tiếp tục cố gắng bước đi trên con đường ấy...dù không ít khó khăn chỉ với mong mỏi là...quên được anh.

Đường Chờ Đợi là con đường em đang đi, có tình yêu nhưng không có niềm tin và hy vọng...và thật nhiều nỗi nhớ... Em không biết rồi sẽ dài thế nào, nhưng em biết con đường ấy chỉ có...mỗi mình em ...mong anh quay về...

Những con đường trên, những con đường anh và em đã cùng đi qua dường như quá ngắn phải không anh???

...Còn biết bao con đường nữa, biết bao con đường làm em nhớ đến anh, bao con đường khắc chạm trong tâm khảm của em những cảm xúc vui buồn, hạnh phúc... Em sẽ mãi nhớ và mãi yêu nó như em yêu anh vậy!"

(copied and edited-Những con đường tình yêu in my 360's data)

Labels: | edit post
0 Responses

Post a Comment