Ngày nay anh sếp đi họp, tớ lv với chị sếp tuy nhiên bên cạnh vẫn có nhiều cv khác anh sếp giao cho hôm qua & ngày hôm trước nữa. Đang mần dziệc tự dưng chị sếp hỏi: "Em mới đi Toilet?".
-Dạ không - Tui trả lời
-Ủa? Sao kì vậy. Nãy giờ ở đây chỉ có chị và em. Chị ko đi. Em ko đi sao dưới sàn toilet ướt và cái vòi nước chảy?
-Em không biết. Lúc sáng vào em chỉ vô rửa mặt 1 lần tới giờ thôi
Bà chị sếp tỏ vẻ kko tin, nghi ngờ tui và cho là tui nói xạo rồi một lát bà hỏi con bé kia trên lầu chạy xuống với câu hỏi tương tự như đã hỏi tui. Con bé cũng đáp là "KHÔNG". Chắc có lẽ bả nghi "thủ phạm" là tui. Tui mặc xác bả nghĩ gì tui cứ lo mần việc of tui. Cả 2 vợ chồng anh chị sếp đều rất ư là kỹ tính và khó chịu. Ở nhà sống chung với bà chị hai cực kì khó ở & kỹ, đi làm gặp 2 anh chị này chẳng biết tui sẽ chịu đựng được bao lâu???
3 ngày qua ko lúc nào thảnh thơi, cv ngập đầu, việc gì cũng kiêm. Ngày đầu cũng thấy hơi bị nản nản nhưng suy đi nghĩ lại thôi thì cố gắng thêm thời gian nữa xem sao (vì cty cũng mới thành lập vp chưa ổn định cần phải set up nhiều thứ kể cả line điện thoại, fax...tui cũng kiêm luôn) có gi thay đồi tốt hơn ko, còn ko cứ tiếp tục hành trình "tìm đường cứu nước". Gian đoạn này có việc để mần cũng may lắm rồi còn hơn thất nghiệp (tự mình động viên an ủi cho chính mình vậy). Với lại có lẽ cảm giác ban đầu nhận việc ở 1 mội trường mới đều là vậy: cô đơn + nản (phần lớn chưa quen với cung cách làm việc fo sếp). Lúc trước mới vào SG tui cũng có cảm giác đó nhưng sau thời gian thì tất cả đâu vào đấy: ổn định, thoải mái và dzui dzẻ. Hy vọng sau này ở đây cũng rứa!
Qua đây rùi nhớ những bữa cơm trưa dzui dzẻ ở SG kinh! Ăn trưa chỉ 1 mình đâm ra buồn chẳng muốn ăn hoặc chỉ ăn qua loa để ko đói thậm chí có bữa bỏ ăn luôn vì việc nhiều. Có hôm chỉ duy nhất 1 ổ bánh mì lúc 10:30-11h sáng gì đó mãi đến khi về nhà cuối ngày lv, hic! Thấy thảm ko bà con? Tình hình này mà cứ tiếp tục kéo dài thì em ỐM + Ế chắc luôn. Đã ốm nay càng ốm hơn (ng chỉ có da bọc xương). Đã ế ngày càng ế hơn (vp có giai đâu để dẹo duy nhứt mỗi anh sếp).
Thui, báo cáo sơ bộ tình hình ở chiến trường mới of tui để các anh chị, các đồng chí biết tui con sống sót ra sao. Vì mấy ngày qua nhận được ko ít lời hỏi thăm của các anh chị + các bạn iu vấu dễ shương, nhất là các chị đồng nghiệp cũ ở SG sẵn sàng ra tay kíu giúp khi mình cần đc chỉ bảo. Chị Tiu, chị Thoa, bà Tâm nè,... thanks mọi ng nhìu nhắm nhắm. Ko biết có cơ hội ăn cơm trưa chung zới mọi ng lần nữa ko hen?!
Missing all of u.
-Dạ không - Tui trả lời
-Ủa? Sao kì vậy. Nãy giờ ở đây chỉ có chị và em. Chị ko đi. Em ko đi sao dưới sàn toilet ướt và cái vòi nước chảy?
-Em không biết. Lúc sáng vào em chỉ vô rửa mặt 1 lần tới giờ thôi
Bà chị sếp tỏ vẻ kko tin, nghi ngờ tui và cho là tui nói xạo rồi một lát bà hỏi con bé kia trên lầu chạy xuống với câu hỏi tương tự như đã hỏi tui. Con bé cũng đáp là "KHÔNG". Chắc có lẽ bả nghi "thủ phạm" là tui. Tui mặc xác bả nghĩ gì tui cứ lo mần việc of tui. Cả 2 vợ chồng anh chị sếp đều rất ư là kỹ tính và khó chịu. Ở nhà sống chung với bà chị hai cực kì khó ở & kỹ, đi làm gặp 2 anh chị này chẳng biết tui sẽ chịu đựng được bao lâu???
3 ngày qua ko lúc nào thảnh thơi, cv ngập đầu, việc gì cũng kiêm. Ngày đầu cũng thấy hơi bị nản nản nhưng suy đi nghĩ lại thôi thì cố gắng thêm thời gian nữa xem sao (vì cty cũng mới thành lập vp chưa ổn định cần phải set up nhiều thứ kể cả line điện thoại, fax...tui cũng kiêm luôn) có gi thay đồi tốt hơn ko, còn ko cứ tiếp tục hành trình "tìm đường cứu nước". Gian đoạn này có việc để mần cũng may lắm rồi còn hơn thất nghiệp (tự mình động viên an ủi cho chính mình vậy). Với lại có lẽ cảm giác ban đầu nhận việc ở 1 mội trường mới đều là vậy: cô đơn + nản (phần lớn chưa quen với cung cách làm việc fo sếp). Lúc trước mới vào SG tui cũng có cảm giác đó nhưng sau thời gian thì tất cả đâu vào đấy: ổn định, thoải mái và dzui dzẻ. Hy vọng sau này ở đây cũng rứa!
Qua đây rùi nhớ những bữa cơm trưa dzui dzẻ ở SG kinh! Ăn trưa chỉ 1 mình đâm ra buồn chẳng muốn ăn hoặc chỉ ăn qua loa để ko đói thậm chí có bữa bỏ ăn luôn vì việc nhiều. Có hôm chỉ duy nhất 1 ổ bánh mì lúc 10:30-11h sáng gì đó mãi đến khi về nhà cuối ngày lv, hic! Thấy thảm ko bà con? Tình hình này mà cứ tiếp tục kéo dài thì em ỐM + Ế chắc luôn. Đã ốm nay càng ốm hơn (ng chỉ có da bọc xương). Đã ế ngày càng ế hơn (vp có giai đâu để dẹo duy nhứt mỗi anh sếp).
Thui, báo cáo sơ bộ tình hình ở chiến trường mới of tui để các anh chị, các đồng chí biết tui con sống sót ra sao. Vì mấy ngày qua nhận được ko ít lời hỏi thăm của các anh chị + các bạn iu vấu dễ shương, nhất là các chị đồng nghiệp cũ ở SG sẵn sàng ra tay kíu giúp khi mình cần đc chỉ bảo. Chị Tiu, chị Thoa, bà Tâm nè,... thanks mọi ng nhìu nhắm nhắm. Ko biết có cơ hội ăn cơm trưa chung zới mọi ng lần nữa ko hen?!
Missing all of u.
Cũng vì vậy mà Tiu rất sợ khi suy nghĩ đến chuyện chuyển chỗ làm.
Thôi kệ, chỗ làm cũng chỉ là chỗ làm.
Fighting! Fighting! Fighting!
Em cũng đang cố Fighting lắm đây chị Tiu nhưng sức người có hạn chị ui. Em nản ko vì áp lực cv mà là tâm lý và nhiều yếu tố hoàn cảnh ko thuận tiện khác nữa. Thôi thì đợi thời gian nữa sẽ biết kq ntn