ThuyPhan
Tiệc tùng chi đây???
Lẩu cá kèo Bà Huyện 2 --> oy' bụng

Có bánh kem nữa cơ à? - -> thèm woa'


Ây ddzaaaaaa, b'day em nào mà 13 xuân đây --> suỵt -> bí mật (trùm đấy!)
mấy đồng chí tình thương mến thương
vào cùng ngày nhưng ra ko cùng lượt đó là "chị tui"
bà áo đen chỉ thích sưu tầm toàn những hình "em Cún"
điểm danh nhưng gương mặt "còn sót lại"

the last working day in SG...

Nhận xét rằng: SG thường có những bữa party be bé 2 IN 1. Hình như đây là lần thứ 3 hay 4 chi đó. Cũng hay nhỉ!
Pipi SG. Pipo mọi người. Missing all of u n good luck to all.

ThuyPhan
Ngày nay anh sếp đi họp, tớ lv với chị sếp tuy nhiên bên cạnh vẫn có nhiều cv khác anh sếp giao cho hôm qua & ngày hôm trước nữa. Đang mần dziệc tự dưng chị sếp hỏi: "Em mới đi Toilet?".
-Dạ không - Tui trả lời
-Ủa? Sao kì vậy. Nãy giờ ở đây chỉ có chị và em. Chị ko đi. Em ko đi sao dưới sàn toilet ướt và cái vòi nước chảy?
-Em không biết. Lúc sáng vào em chỉ vô rửa mặt 1 lần tới giờ thôi

Bà chị sếp tỏ vẻ kko tin, nghi ngờ tui và cho là tui nói xạo rồi một lát bà hỏi con bé kia trên lầu chạy xuống với câu hỏi tương tự như đã hỏi tui. Con bé cũng đáp là "KHÔNG". Chắc có lẽ bả nghi "thủ phạm" là tui. Tui mặc xác bả nghĩ gì tui cứ lo mần việc of tui. Cả 2 vợ chồng anh chị sếp đều rất ư là kỹ tính và khó chịu. Ở nhà sống chung với bà chị hai cực kì khó ở & kỹ, đi làm gặp 2 anh chị này chẳng biết tui sẽ chịu đựng được bao lâu???

3 ngày qua ko lúc nào thảnh thơi, cv ngập đầu, việc gì cũng kiêm. Ngày đầu cũng thấy hơi bị nản nản nhưng suy đi nghĩ lại thôi thì cố gắng thêm thời gian nữa xem sao (vì cty cũng mới thành lập vp chưa ổn định cần phải set up nhiều thứ kể cả line điện thoại, fax...tui cũng kiêm luôn) có gi thay đồi tốt hơn ko, còn ko cứ tiếp tục hành trình "tìm đường cứu nước". Gian đoạn này có việc để mần cũng may lắm rồi còn hơn thất nghiệp (tự mình động viên an ủi cho chính mình vậy). Với lại có lẽ cảm giác ban đầu nhận việc ở 1 mội trường mới đều là vậy: cô đơn + nản (phần lớn chưa quen với cung cách làm việc fo sếp). Lúc trước mới vào SG tui cũng có cảm giác đó nhưng sau thời gian thì tất cả đâu vào đấy: ổn định, thoải mái và dzui dzẻ. Hy vọng sau này ở đây cũng rứa!

Qua đây rùi nhớ những bữa cơm trưa dzui dzẻ ở SG kinh! Ăn trưa chỉ 1 mình đâm ra buồn chẳng muốn ăn hoặc chỉ ăn qua loa để ko đói thậm chí có bữa bỏ ăn luôn vì việc nhiều. Có hôm chỉ duy nhất 1 ổ bánh mì lúc 10:30-11h sáng gì đó mãi đến khi về nhà cuối ngày lv, hic! Thấy thảm ko bà con? Tình hình này mà cứ tiếp tục kéo dài thì em ỐM + Ế chắc luôn. Đã ốm nay càng ốm hơn (ng chỉ có da bọc xương). Đã ế ngày càng ế hơn (vp có giai đâu để dẹo duy nhứt mỗi anh sếp).

Thui, báo cáo sơ bộ tình hình ở chiến trường mới of tui để các anh chị, các đồng chí biết tui con sống sót ra sao. Vì mấy ngày qua nhận được ko ít lời hỏi thăm của các anh chị + các bạn iu vấu dễ shương, nhất là các chị đồng nghiệp cũ ở SG sẵn sàng ra tay kíu giúp khi mình cần đc chỉ bảo. Chị Tiu, chị Thoa, bà Tâm nè,... thanks mọi ng nhìu nhắm nhắm. Ko biết có cơ hội ăn cơm trưa chung zới mọi ng lần nữa ko hen?!

Missing all of u.
Labels: 2 comments | | edit post
ThuyPhan
Có những con đường ta đã đi qua, dù ít dù nhiều vẫn để lại trong ta kí ức. Bỗng bất chợt một ngày nào đó tình cờ ta quay lại, lối xưa mang kí ức về cùng bên ta. Con đường ta đang đi chỉ có ta và ta biết ta đã qua những đâu và đang ở vị trí nào. Một cái nhìn hướng tới phía trước-con đường ta sắp phải đi qua, ai sẽ đi cùng ta khi trời sập tối dẫn dắt ta qua gập ghềnh, vượt phong ba bão tố đêm hay đưa ta qua những cánh rừng đêm lạnh lẽo hoang vắng cho ta cảm giác an toàn không hãi hùng... Có ai không?

Đường dài-con đường cuộc đời ta đã qua đi không quay trở lại
Đường ngoằn ngoeò khúc khuỷu-con đường tình yêu ta đã đi qua sẽ không quay về song kí ức có thể
...

"Bao con đường đi qua, em không thể nhớ hết, nhưng con đường nào có anh, em đều nhớ. Em luôn tự hỏi : có con đường nào anh nhớ đến em, con đường nào anh vui, con đường nào anh buồn, có con đường nào anh yêu thuơng, con đường nào anh lo lắng?

Đường Nắng là con đường em đi đến đón anh hôm anh đi thi Đại Học về. Đứng chờ anh, nhìn xa lắm thì phải, anh gần bên rồi mà không hay gì, tiếng gọi của anh từ sau lưng làm em giật mình ngoảnh lại. Cái mỉm cười trìu mến & ánh mắt nhìn đầy âu yếm của anh khiến em quên đi mệt mỏi vì say nắng dưới cái nóng gay gắt buổi trưa hè của Sài Gòn. Bây giờ em lại thấy băn khoăn, sợ thỉnh thoảng bất chợt đi về phía ấy em lại...nhớ anh!

Đường Kỷ Niệm là con đường em đến gặp anh dưới trời mưa tầm tã mỗi buổi tối khi mới quen anh. Là con đường gió bụi, là ngã tư... Là con đường lần đầu tiên anh nắm chặt lấy tay em, anh sợ em lạnh và sợ em lo lắng. Con đường ấy em chỉ đã & sẽ qua khi gặp anh...

Đường Giận Hờn là con đường em giận dỗi và tủi thân khi thấy anh quan tâm đến nguời khác. Em đã ngồi thật xa, im lặng, không nói câu nào, những lúc như thế anh vẫn nói "anh tưởng anh đang đi buôn gỗ"...

Đường Nước Mắt là đường mà em về một mình khi anh cố tình gây hiểu lầm trong em. Khoảng cách không là gì nếu anh luôn nắm chặt tay em. Em khóc như một con bé ngốc nghếch, khóc như chưa bao giờ khóc. Em giận và ghét anh lắm lắm...

Đường Ước Mơ là con đường mà em vẫn thường khát khao có anh đón đưa em mỗi ngày, đón em đi chơi và đưa em về nhà, đến thăm mỗi khi em bệnh hay gặp tai nạn...Là con đường mà em vẫn ước mơ hai đứa sẽ đi cùng trên đó, nắm tay nhau bước đi, cùng có chung những đứa con xinh xắn, thông minh...

Đường Chạy Trốn là con đường em không dám đi khi anh không ở nơi ấy, em sợ em nhớ anh, lại khóc... Là con đường mà em nghĩ mình sẽ đi bắt đầu từ hôm nay chỉ bởi em muốn xoá đi tất cả những kỷ niệm, mọi thứ thuộc về anh và có liên quan đến anh...

Đường Lãng Quên là con đường em đi làm, đi học, đi lang thang, đi việc này việc kia của riêng mình chỉ để không còn thời gian suy nghĩ về anh...Và em biết mình sẽ phải tiếp tục cố gắng bước đi trên con đường ấy...dù không ít khó khăn chỉ với mong mỏi là...quên được anh.

Đường Chờ Đợi là con đường em đang đi, có tình yêu nhưng không có niềm tin và hy vọng...và thật nhiều nỗi nhớ... Em không biết rồi sẽ dài thế nào, nhưng em biết con đường ấy chỉ có...mỗi mình em ...mong anh quay về...

Những con đường trên, những con đường anh và em đã cùng đi qua dường như quá ngắn phải không anh???

...Còn biết bao con đường nữa, biết bao con đường làm em nhớ đến anh, bao con đường khắc chạm trong tâm khảm của em những cảm xúc vui buồn, hạnh phúc... Em sẽ mãi nhớ và mãi yêu nó như em yêu anh vậy!"

(copied and edited-Những con đường tình yêu in my 360's data)

Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
Sao mình vẫn thấy có gì đó hơi bất ổn trong việc sắp tới-có thể cho đây là "cơ hội". Ban đầu rất hồ hởi, hứng thú và cho rằng "nó" đang đến với mình. Thế nhưng nhiều lúc suy nghĩ sao có cảm giác lo sợ, không biết mình sẽ có tiếp tục hứng thú khi cv chỉ có hình thức bên ngoài còn thực tế bên trong ko là chi cả; hoặc liệu mình có đủ năng lực và tư tin để đáp ứng những yêu cầu sếp cần & đặt ra? Chắc chắn có ko ít khó khăn và thử thách sẽ đến nhưng mình ko ngại điều đó. Anyway, phải thử thách một lần với chính bản thân vì giờ đây mình cần "có một việc để làm, có một/nhiều điều để hy vọng..." và có người để học hỏi cũng như ko tài nào chấp nhận cái cảnh "ăn bám"...thì ko gì phải chần chừ hay đắn đo suy nghĩ. Dù có được như mong muốn mong đợi bấy lâu hay ko thì điều đó nó cũng trở thành kinh nghiệm thực tế-"khởi đầu thứ hai khá ok" để bắt đầu cho "khởi đầu thứ ba" tốt đẹp hơn... Mình sẽ phải cố gắng thực hiện những gì có thể làm được để khẳng định và phát huy năng lực. Cố lên em!!!

Thôi h nghe nhạc đi để khỏi phải nghĩ ngợi linh tinh lang tang. List có 2 bài nhạc Pháp ưa thích trước đây từng hay nghe khi còn là sinh viên năm 2 năm 3 có học môn tiếng Pháp căn bản (h thì trả bài cho thầy cô hết rùi chẳng nhớ gì đâu) và bi h lục sùng nghe lại, còn khá nhiều bài hay nữa hay nhưng chả nhớ tựa...





Nghe L'amour C'est Pour Rien hình dung ra từng bước đi tango chợt nghĩ tới tên Kép...tức hắn 2 ngày qua. Hắn nghỉ học làm tui cũng "điêu đứng" vì ko có partner tập luyện trong h học. H ôn bài cũng như đến h ráp nhạc toàn đứng ngó ng khác "biểu diễn", hic hic :(. Do đó, vì thế, cho nên mấy bữa nay bỗng thấy bất mãn nhân sự, tinh thần ko còn "hưng phấn" như trước. Buồn + Tủi =>> càng ghét + càng tức tối + càng căm thù tên Kép. Tưởng tượng ra dáng vẻ kênh kiệu, vênh váo, chảnh choẹ of hắn là tui "máu". Học chung 1 tháng, lên tay 12 buổi rứa mừ chả "tâm sự đời nhau" nhiều ngoài chuyện chỉ biết mỗi cái tên. Ah`, có sđt nữa nhưng chỉ gửi 1-2 sms "Thanks vì sự hướng dẫn..." - "Ko có chi...". Cái bộ dạng khó gần of hắn gặp cái bộ điệu bất cần đời of tui...-> đành po' mouth. Mà phải công nhận hắn giỏi & dẻo dai hơn tui thiệt (bởi hắn đã từng học tập+ rèn luyện cách đây 3-4 năm gì đó chớ tui mừ học chung khoá or trước khoá với hắn biết đâu h tui là giáo viên hướng dẫn ko chừng chẳng phải quởn và ngồi đây chì chiết thế lày đâu nhế! Nói cho mà biết nhá => tự tin phát sốt).

Lớp vừa rồi - 1 tháng học & lên tay với hắn luyện tập đều đều thường xuyên mỗi h học. Lâu lâu tui hay quên bài hắn cũng tận tình hướng dẫn chỉ bảo. Hắn dìu, bước cũng khá chuẩn & bày cách nghe nhạc để ko bị rớt nhịp. Được luyện với Kép giỏi + chuẩn thì Đào cũng sẽ mau tiến bộ. Cứ ngỡ đâu Đào đã có Kép rồi nên nuôi ý chí học hành để lên level. Nào có biết đâu "Em ơi nếu mộng không thành thì sao? Non cao biển rộng biết đâu mà lần (tìm)...".

Sẵn đây cũng thưa chuyện luôn rằng mấy ngày qua tui treo blast trên 360 là mắng xéo tên Kép đó vì quá tức tối bởi cái giọng điệu vênh váo, xa lạ tỏ vẻ như chưa hề quen của hắn. Tui ko muốn kể lể ra đây đâu, sơ sơ vầy thui, ai muốn biết chi tiết sự tình thế lào thì liên hệ tui, tui sổ cho mà nghe. Tui nguyền rủa cho hắn mai mốt ra đường bể bánh xe, cán đinh xì lốp, hết xăng dọc đường dắt bộ chơi, ko thì nhảy nhót cũng bị Đào nào đó quơ tay đạp chân gây thương tích đầy mình, ăn cơm mắc xương cá...Mấy ngày qua, nhiều pà kon updated tình cảnh bức xúc of tui như vậy và hỏi han sự tình. Thanks pà kon đã quan tâm đến tui!

Thui, trailer "tâm sự đời tui" nhiu đây đủ rùi. Kể lể, càm ràm nói nhảm nữa mấy pác mà đọc xong chắc cũng tìm tới cho em vài púa. Sắp sáng rùi, ngủ thui!
ThuyPhan

Bao giờ cũng vậy sự chờ đợi luôn khiến cảm giác thời gian trôi chậm rãi đến lạnh lùng, ta như đếm được từng thời khắc kim đồng hồ chậm chạp trôi từng giây.

Đã từ lúc nào không biết khi chiếc kim giờ chỉ số 9 và kim phút chỉ số 12 là chiếc điện thọai lại rung lên cùng với bản nhạc quen thuộc. Dù lúc đó xung quanh tôi rực rỡ ánh đèn, hay một màn đêm bao phủ, không cần nhìn số điện thọai, cũng chẳng cần nghe tiếng của đầu dây bên kia. Tôi biết chắc chắn cuộc gọi của ai, biết chắc chắn câu đầu tiên sẽ là "Em yêu, em đang làm gì?". Và tất cả đã trở thành một thói quen, một phản xạ có điều kiện.

Một ngày làm việc của tôi trôi qua nhanh, chậm tùy theo công việc và thùy thuộc nhiều vào cảm xúc của tôi. Những khi bận bịu với công việc thời gian hình như trôi nhanh hơn một chút, nhưng dù đang làm gì tôi vẫn không quên nhìn đồng hồ và chờ đợi, chờ đợi đến 9 giờ tối để được nghe giọng nói ấm nồng đầy yêu thương, nhung nhớ của Anh. Một sự việc được lập đi lập lại chỉ vài lần, đã có thể thành thói quen, nhưng được lập đi lập lại thường xuyên đều đặn mỗi ngày thì nó không đơn thuần là một thói quen nữa, nó khiến người ta nghiện.

Và hôm nay cũng vậy, một ngày mệt nhòai với công việc nhưng không lúc nào không nghĩ về Anh, có lúc tự mỉm cười một mình khi nghĩ về tương lai, hạnh phúc cùng Anh và những đứa con ngoan, cuộc sống giản đơn và bình dị nhưng luôn tràn ngập tiếng cười, tràn ngập tình yêu thương, tràn ngập những nụ hôn bỏng cháy ... mỉm cười khi nghe tiếng trẻ bi bô gọi Ba, gọi Mẹ, mỉm cười khi nghĩ đến câu "Anh yêu bà xã thật nhiều vô cùng" Anh thường nói mỗi ngày, mỗi đêm.

Hôm nay tôi cảm thấy hạnh phúc, hạnh phúc bởi lời tâm sự của một phụ nữ bị chồng phụ bạc đã tìm lại được hạnh phúc đã mất. Hạnh phúc vì tôi đã làm được một chuyện tốt: đã khiến người phụ nữ đau khổ ấy lấy lại tự tin vì trẻ trung xinh đẹp hơn và chồng chị ấy đã quay trở về tổ ấm. Công việc của tôi không chỉ đơn thuần là kiếm tiền, đó còn là sở thích, là niềm đam mê và làm đẹp cho bao người phụ nữ. Tiễn chân người phụ nữ ấy, tôi lái xe tất bật tới trường học Anh Văn, bạn bè bảo tôi siêng năng và chịu khó quá. Cuộc sống của tôi là vậy, phần lớn thời gian của tôi dành cho công việc, đi học và về nhà ... mỗi ngày như mọi ngày.

Tan lớp, tôi lại lái xe về nhà, nhìn đồng hồ đã hơn 7:00pm tôi lái xe thật nhanh, tiếng nhạc tình buồn văng vẳng bên tai khiến tôi có một chút chạnh lòng, nhớ Anh đến rơi nước mắt ... chân đạp mạnh ga, tôi muốn về nhà sớm hơn để kịp 9:00pm nói chuyện cùng Anh qua điện thọai.

8:40pm tôi mở những tấm hình của Anh được lưu trong điện thọai di động ra xem, nhìn ngắm Anh thật lâu, zoom lớn khuôn mặt Anh, vầng trán Anh, đôi mắt Anh, môi Anh,... tôi muốn ghi tất cả vào từng nơron não bộ, để mãi mãi không bao giờ quên ... Tôi lại nhìn đồng hồ 8:50pm, tôi như đang đếm từng giây, từng cử động của chiếc kim phút và mong nó mau đến số 12. Vẫn cầm trong tay chiếc điện thọai, tôi mở những tin nhắn của Anh, những tin nhắn được tôi lưu lại và xem đi xem lại đến thuộc lòng "I miss you so much and I always thingking of you. You were the most important one in my life. I can t live without you. I wish you were here with me. I always love you".

8:57 tôi cảm giác kim đồng hồ như trôi chậm lại, có lúc tưởng từng như đứng yên, mắt tôi vẫn gián vào màn hình chiếc điện thọai, trái tim tôi như đập mạnh và nhanh hơn. Một phút trôi qua cũng thật dài ... sự chờ đợi từ bao giờ đã trở thành một niềm hạnh phúc. 8:59, tôi không nhìn vào màn hình chiếc điện thọai nữa mà nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường, tôi quan sát và đếm từng giây một đến khi chiếc kim phút ngừng ở số 12. Lại nhìn điện thọai và chờ một hồi chuông quen thuộc, ... nhưng nó vẫn nằm yên bất động.

Chiếc đồng hồ có chú chim mở cửa kêu cúc cu ... cúc cu mỗi thời khắc kim phút ngừng ở số 12. Tiếng kêu thật vui tai, vậy mà hôm nay phát ra 9 tiếng khô khan, buồn bã và vô duyên, tiếng cúc cu vô tình bóp nghẹt trái tim tôi . 5 phút trôi qua, rồi 10 phút trôi qua, tôi như đếm từng giây và mắt không rời chiếc điện thoại, tai cũng tập trung lắng nghe tiếng nhạc thân quen . Kim phút đã nhích đến số 3, 15 phút trôi qua sau thời trôi qua chậm rãi và vô tình đến vậy, tất cả vẫn lặng thinh .
Tim tôi bắt đầu đập thật nhanh, đầu óc tôi căng thẳng và bắt đầu suy diễn đủ mọi tình huống . Lại 5 phút nữa trôi qua, tôi không thể chịu đựng được nữa cầm lấy điện thoại và bấm liên tục, những con chữ nhảy múa và nhòa dần trước mắt tôi, những gịt nóng bỏng chực trào ra theo từng dòng cảm xúc. Tay tôi run run bấm vào chữ send, rồi buông thỏng làm chiếc điện thoại rơi tự do xuống nền gạch . Trái tim tôi đang đập thật nhanh và đầu óc tôi không ngơi nghĩ suy diễn. Tôi cảm thấy đầu óc mụ mẫm đến u mê vì suy nghĩ quá nhiều, mắt vẫn liên tục hướng lên chiếc đồng hồ treo tường, có con chin bé nhỏ mở cửa kêu cúc cu mỗi khi ki phút chỉ số 12. Trên tay tôi vẫn cầm chiếc điện thọai hết xem hình lại xem tin nhắn của Anh và thản thốt giật mình mỗi khi chú chim lai mở cửa cúc cu... 10 tiếng. Đó là 10 tiếng kêu cuối cùng, chú chim ấy sẽ ngủ yên đến 6:00 sáng hôm sau mới thức dậy.

Lòng tôi bồn chồn, trái tim thổn thức chờ đợi vẫn đập liên hồi, tôi mở máy vi tính đọc những lá thư Anh gởi ... hết lá này đến lá khác mà lệ chảy hai hàng. Tình yêu là như thế sao? Anh đã cho tôi biết thế nào là tình yêu, thế nào là nỗi khắc khỏai mong chờ. Và tôi đã viết lại mọi cảm xúc khắc khoải chờ đợi bằng những dòng thơ:

Anh có biết em chờ khắc khoải không?
Anh có biết em đợi bao lâu không?
Đêm thâu bỗng dài hàng thế kỷ
Một khắc trôi ... em đếm thời gian trôi
Anh có biết tim em đau lắm không?
Anh có vui khi làm em nhỏ lệ?
Mưa bỗng rơi, rơi hoài không dứt
Em nghe mưa ... em đếm từng giọt rơi
Anh đã hứa gì Anh còn nhớ không?
Không khiến em đau, khiến em thất vọng
Sao bóp tim em đau vỡ vụn?
Nghe tim đau ... cảm nhận từng nhịp đau
Mai này em đi Anh có tiếc không?
Hạnh phúc mong manh tan biết mất rồi
Tình vụt tan như làn khói tỏa
Yêu muộn màng ... kỳ vọng mãi - còn đâu?

Nhìn lên đồng hồ đã qúa 12 giờ khuya, tôi thất vọng vứt chiếc điện thọai bên cạnh và cố dỗ giấc ngủ . Lăn qua, rồi lại lăn lại, hết nằm nghiêng, nằm ngửa, rồi lại nằm sấp ... nhưng tôi vẫn không tài nào chợp mắt . Đầu óc tôi tỉnh táo lạ thường và nó hết nghĩ đến chuyện này, lại nghĩ đến chuyện khác và tràn ngập trong đầu đều là hình ảnh của Anh. Tôi cảm thấy nhớ Anh da diết và muốn khóc, tôi mò tìm chiếc điện thoại trong bóng tối và bật nó lên . Tim đập liên hồi và cầu mong nó rung lên báo có tin nhắn của Anh. Chiếc điện thoại vẫn im lìm ... cảm giác nóng, ướt tràn ra từ khoé mắt .

Tôi nhìn lên đồng hồ kim giờ đã chỉ sang số 2, kim phút đã quay một vòng và lại trở về số 12. Hai chiếc kim đã xa rời như đêm nay tôi và Anh mãi xa xôi . Tôi lại bực bội tắt điện thoại và vứt nó ra xa để không thể tìm thấy nó trong bóng tối lần nữa. Tôi kéo chăn trùm kín đầu như để xóa tan tất cả những gì đã diễn ra xung quanh, để không nhìn thấy chiếc đồng hồ treo tường đáng ghét .

Nằm trong chăn ấm nhưng lòng sao giá băng . Anh đang ở nơi nào? Đang làm gì? Có như tôi buồn khắc khoải? Có da diết nhớ người yêu? Và mỉm môi cười khi nghĩ đến hai chữ "hạnh phúc" đang đến thật gần? Tôi như nghe rõ tiếng thở dài não nễ của chính mình và chợt thốt lên "Anh thật đáng ghét!". Trở đầu hướng khác tôi lại cố thoát ra khỏi những suy nghĩ vẩn vơ, cố xua đuổi hình bóng của Anh ra khỏi ký ức. Tôi bắt đầu đếm 1 ... 2 ... 3 ... 10 ... và nhắm mắt lại . Hôm qua Anh ngủ có ngon không? Giờ này Anh đang làm gì? Anh đang ở văn phòng làm việc? Anh đi ăn với bạn bè, gia đình? Anh đi một mình hay với một cô gái khác ?... Trời ơi, lại là Anh, Anh lại xen vào cả những con số mà tôi đang đếm. Tôi đã quên mình đang đếm tới số bao nhiêu . Lại trở mình quay qua hướng khác, tôi kiên nhẫn đếm lại từ đầu 1 ... 2 ... 3 ... 20 ... và tôi mơ màng thiếp đi trong mệt mỏi ...

Hình ảnh Anh chợt hiện trong giấc mơ như thực mà cũng như mơ. Anh nắm tay tôi chạy trên bãi biển... đôi chân trần trên cát mịn, cảm giác mát lạnh mỗi khi con sóng tạt vào bờ và nước biển liếm gót chân tôi. Một tay Anh nắm chặt tay tôi, tay kia Anh cầm đôi giày cao gót. Một con sóng to tràn vào bờ, tôi vừa kịp nhìn thấy đã bị Anh nhấc bổng lên khỏi mặt đất, chờ nước rút ra xa Anh đặt nhẹ tôi xuống và đặt một nụ hôn lên môi ...Tôi giật mình tỉnh giấc bởi tiếng nhạc vui tai của chiếc điện thoại . Tôi bật dậy mò tìm chiếc điện thoại, tìm mãi không thấy . Tôi cuống cuồng sợ không kịp tìm thấy điện thoại trước khi tiếng chuông chấm dứt . Cuối cùng tôi đã tìm thấy điện thoại lăn lóc dưới chân giường . Tôi chụp lấy nó và vội vã Alô ! Tiếng ấm nồng từ đầu dây bên kia :
- Em yêu, em còn ngủ phải không? xin lỗi em vì Anh đã gọi vào giờ này. Anh không chịu nổi vì nhớ em ...
Tôi òa khóc, rất lâu sau mới có thể nói một lời trong nước mắt :
- Em cũng vậy, Em không ngủ được vì nhớ Anh, Anh biết không?
- .....
- .....
Tiếng gà gáy vọng xa xa, tôi nhìn lên đồng hồ kim giờ đã ngừng ở số 6 . Tôi chợt mỉm cười :
- Anh là đồng hồ báo thức của em. Anh có biết hôm qua không nhận được điện thọai của Anh, em đã buồn và lo lắng đến không ngủ được không?
- Anh biết vì vậy mới gọi thật sớm cho em. Anh nhớ và yêu em thật nhiều vô cùng. Anh không thể thiếu sống em yêu và mong ước sớm được làm chồng của em yêu...
- ....
- ....

Tôi mỉm môi cười nhìn ra cửa sổ, nhìn những nhánh cây đong đưa trong gió sớm ... tiếng chú chim lại mở cửa cúc cu ... cúc cu đón chào một ngày mới ... bận rộn, nhưng tràn đầy hạnh phúc ... và tôi lại chờ đợi đến 9:00pm ... sự chờ đợi trong hạnh phúc ...

By Mỹ Dung (sưu tầm)
Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
Tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.


Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.

Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".

"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

(Sưu tầm)
Labels: 2 comments | | edit post
ThuyPhan
Vao` 360 thay tieu dieu qua'. Moi nguoi ai ai cung treo blast say goodbye, tuy nhien van thay chut luyen tiec dau do'. 360 dong' cua lam` nao' loan gioi blogger. Co the noi cong dong cac blogers mot so se dont keep in touching... Tiec nhi! Thoi thi hy vong Profile Yh se phat trien hon nua de co mot 360 khac thay the va moi nguoi se ket noi duoc voi nhau.

Chac phai di ngu thoy, buon ngu roai. 2 bua nay dem nao cung 1-2h sang moi ngu. Nguoi da om' roai nay cang om' hon... hinh nhu dang bi sut kg nua thi phai, hic :(. Co hom - chinh xac la 2-3 ngay lien gan day chi an 1 ngay 1 bua com trua voi thoi quen la da ko an sang, toi ve nha co khi luoi bieng ko an hoac chi an qua loa. Khap nguoi noi day nhung bong hoa nho li ti, ngua ngua' + dau dau => bu.c do.c

=> Tinh hinh` down kha' nghiem trong: xuong kg, xuong sac, xuong tinh than... hu hu hu

O`, con` 1 cai' "xuong'" nua cang nghiem trong hon na`: money. Dau thang cung nhu cuoi thang'... Co' cau "Tien ko tu sinh ra cung ko tu mat di. No chi chuyen tu tui' ng nay sang tui' ng khac hay tu TK ng nay sang TK ng khac" => Ap' dung cho truong hop of minh o day + chuyen vao TK 2 shop giay`, hic. Toi hom thu 2 hoc ve ghe 1 tiem giay nghia' nghia' "rinh" 1 doi mang ve. Hom sau si di nghi lai thay chua phu` hop lam' -> ko = long` voi chinh' minh` => vao 1 shop khac thu het doi nay den doi khac sau do "rinh" tiep 1 doi nua mang ve. Chi trong 2 ngay lien 500k bay dut' cho 2 doi giay, h nghi nghi~ thay minh` MAD kinh. Tuan sau het lop 3 roai` phai dong tien hoc lop 4 nua, hic... Tien` kho^ chay' tui' coa' ai hiu? hong?
Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
Ngay xua khi ko ngu dc Bac da cho ra doi bai tho Ko Ngu Duoc. Ngay nay ta cung zay, entry nham nay ra doi cung boi ly do do'-don gian cung nhu dang gion la KO NGU DUOC. Ly do su chao doi of entry nay la KO NGU DC. Vay ly do KO NGU DC la gi? Orion la Chocopie-Chocopie la Orion, dang gion cung nhu don gian la...do ngu ngay nhiu we! Thia' doa'.

2ngay cui tu`ng ko di choi -> DA~ CHA'N; o nha mo` ko luot web, online dc... -> NAY CA`NG CHA'N HON. Ka'i ko`m-piu-to* no' mu'n do`i money nen ko chiu run lam h na`y phia phat phia lo* tui nam dey nge music & vit bo`-lo^c = de^' kung nham muc tiu mau mau bu`n ngu. Cung may ma co`n co cho~ co noi nhu ri de mo`ca`m ra`m ke? le~ chu' ni'u ko ca nha xum' lai pua' cho vai pu'a vi kai toi dem phia ko ngu nam do' lam? nham? gay mat trat tu an ninh luc nua dem.

Bua nay tu nhien lai bi kum' i' lon bi cam? nua mo` chang phai cam? thuong anh cha`ng dep giai neo mi' dau do'n no`ng cho*'. Sang day nha?y mui~ lifan 4-5kai noi tip, lau lau lai choi Lien Khuc HAT XI` HOI; 2lo~ co^ng' i' nham lo~ mui~ 1 o^'ng tho^ng 1 o^'ng nget; giong noi thanh tho't ngay nao nay da chyen sang tra^m` va h la kha`n, hix.

BU`n NAO HON DEM NAY, BUN NAO HON DEM NAY khi ngoai kia trO^'ng da'nh thu`ng thi`nh...(cha? la` nha ha`ng xom' co' ka'i da'm ma nen h nay tro'ng ken inh oi->dey cung la ly do ko kem fan ngiem trog khien ta ko ngu dc). To'm kai me^n` lai la DEM NAY Pe' KO NGU, DEM MAI Pe' NGU BU`. Pe' xin hu'a, xin hu'a!!!
Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
Mới đi "show" zìa. Bè bạn, đồng nghiệp quan tâm hỏi thăm sao roy`? Tui dzui dzẻ mờ trả lời rằng "cóa chi đâu, bình thường ah`; lần đầu lên gặp mặt nói chuyện chơi thoy!". Riết roy` ta chẳng đặt nặng vđề "pass or not", hoay` hộp, lo sợ hay chờ đợi...mấy cái cảm giác này dường như đã chai ròy thì phải; bởi vậy người ta mới có câu "Điếc ko sợ súng" là thế!!!

Lướt web riết roy` cũng chán, h muốn chuyển sang lướt ván nè :) he he

Bữa h rất rất muốn cố gắng "luyện CHƯỞNG" để "nội công" thêm thâm hậu thế nhưng Thiên No Thời, Địa No Lợi, Nhân thì... chưa được Hòa. Văn ôn võ luyện hơn 2 tháng nay roy` mờ nội công vẫn chưa thâm hậu. Thấy đồng môn võ công cao siêu quá mình cứ ngâm nga bài ca "ƯỚC GÌ" roy` đêm về tận dụng ko gian & thời gian Địa Lợi -Thiên thời lén lút luyện công những khi các sư huynh sư tỷ đi vắng. Thế nhưng những cái "những khi" đó nó hiếm hoi xuất đầu lộ diện :(

Dạo này lạ lắm, khác hẳn bình thường siêng học hẳn ra cứ mong hết h mần dziệc đến lớp học & luyện công (nói vậy ko có nghĩa là 2 tháng qua ta lười nhác trễ mãn học tập đâu nhưng cái cảm giác gần đây nó hưng phấn cự kì đến lạ thường). Có hôm đang ôn bài chốc chốc lại quên bài...mặt mày ta cau có tỏ vẻ bực mình vì chính ta sao lai như vậy (tinh thần ham học cầu tiến phết nhở!). Và tuy nhiên cũng có bữa ta rất ư là cuồng, máu lửa nổi lên...ta luyện CHƯỞNG quên cả trời, quên cả đất, chẳng màn thiên hạ xung quanh đang nhòm ngó ngưỡng mộ hay miệt thị ta.

Trời lại làm mưa khi ta đang quởn thế lày thì làm sao có thể tránh khỏi cái chiện ngồi lam nham lảm nhảm mình một mình. Mong các quynh nài thứ tội tha mạng cho kẻ hèn mọn.

Thoy, xúc cảm nó bỏ ta đi đâu theo trai oy` nên chả biết dziết cái chi nữa. Gác bút đey!


Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
Luyện CHƯỞNG!!!

Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
Hum nay mình sao ah' trời. Cái này có thể nói là tự tin 1 cách thái quá ra tẩu hoả nhập ma nè, hu hu hu. Đây đâu phải là lần đầu tiên đi PV trời! Ngớ ngẩn 1 cục... thiệt là bự.

CƠ HỘI đâu đến với mày lần thứ 2 đâu Thủy!!!
ThuyPhan
Vũ khúc Samba, Salsa




Trữ tình với RUMBA, BOSTON
Lãng mạn cùng TANGO,
Nhẹ nhàng như VALSE,
Rộn ràng là Pasodouble
Trẻ trung, vui nhộn, dễ thương với Twist, Bebop, Chachacha


Labels: , 0 comments | | edit post
ThuyPhan


Tiếng chuông điện thọai vang lên khô khốc giữa buổi trưa nóng bỏng khiến nó giật mình. Đang càu nhàu không biết kẻ đáng ghét nào lại đi phá họai giấc ngủ trưa thì nó bỗng lặng đi. Bên kia điện thọai, giọng bạn thật nhẹ nhàng, ấm áp:

- Tớ đã về rồi đây. Đang ở trước nhà cậu đấy!

Nó vội vã gác điện thọai và ù té chạy ra ngòai, quên luôn cả việc mình đang mặc đồ ngủ. Nó dừng lại trước cổng rào. Bạn chào nó bằng một nụ cười hiền. Như một cơn bão, nó lao đến ôm chầm lấy bạn, nước mắt chực trào ra.

Bạn ngồi đối diện với nó trên chiếc ghế dựa màu xanh, tựa đầu lên thành cửa sổ, chân gác lên một chiếc ghế khác cũng độc màu xanh. Còn nó, nó ngồi ôm gối xếp bằng trên chiếc giường trải drap xanh, kê sát chiếc bàn cũng màu xanh nốt. Từ chiếc máy hát, giọng ca dịu dàng của Trish Thùy Trang đang vang lên cùng giai diệu nhẹ nhàng của ca khúc Tomorrow Will Come.

Cả hai im lặng nhìn nhau, giống hệt sáu năm trước đây khi bạn đến để từ biệt nó. À không, có điều khác chứ! Tóc bạn bây giờ màu trắng bạch kim chứ không đen như ngày trước. Trên vành tai bên trái có một cái khoen bạc nho nhỏ, trông rất ư là cá tính. Bạn cao to hơn, chững chạc hơn và gương mặt cũng có phần khôi ngô hơn. Sáu năm…Thời gian đã biến một kẻ ốm yếu trở thành một con người hoàn toàn khác. Duy chỉ có đôi mắt bạn là vẫn thế. Đen láy. Gợi buồn.

- Căn phòng này không có gì thay đổi, Và cậu cũng vậy.

- Còn cậu thì thay đổi nhiều quá đấy!

- Nhưng cậu vẫn nhận ra tớ đấy thôi.

- Bạn bè mà…

Cả hai cùng nhìn nhau bật cười sảng khóai: “ Ừ thì bạn bè mà! ”.

- Cậu về từ khi nào?

- Vừa xuống sân bay là tớ đến đây ngay. Tớ muốn cậu là người đầu tiên tớ gặp khi trở về.

- Thế còn hành lý?

- Tớ để ở dưới nhà đấy thôi!

- Chỉ một chiếc ba lô…

- …Và cả con người của tớ!

Bạn trả lời tiếp theo vế sau câu nói của nó. Bạn biết nó thắc mắc nhiều, song nó cũng sẽ mau chóng hiểu ra thôi.

Bạn nghiêng đầu dõi mắt lên trền nhà, nơi có cả một dải ngân hà do chính tay chủ nhân thiết kế. Không gian lại yên ắng như khi bạn mới đến. Giai điệu của bài hát được dịp tràn ngập trong căn phòng đầy ắp màu xanh, có hai người bạn đang ngồi bên nhau sau sáu năm dài xa cách.

Nó cùng bạn rong ruổi trên khắp các nẻo đường trong thành phố. Bạn nhớ rất rõ tên từng con đường, từng quán ăn mà hai đứa đi qua cứ như thể bạn chưa bao giờ xa quê cả.

Ngồi đối diện nhau trong một quán café quen thuộc, bản nhạc mà cả hai cùng yêu thích bất chợt vang lên. Không biết vô tình hay hữu ý. Mà cũng có thể là món quà của anh chủ quán. Bạn mỉm cười nói như giải thích:

- Tớ luôn mang theo tấm bản đồ thành phố, mỗi khi buồn lại mở ra xem để không quên Việt Nam.

- Cậu yêu thành phố mình đến thế cơ à?

- Ừ!…Vì nơi đây có cậu.

Nó cười vì câu nói của bạn. lát sau nó bảo:

- Tớ thích tuyết ở London qua những tấm hình cậu gửi. Tớ thích những con đường phủ đầy sương… Tớ yêu London… Vì London có cậu.!

Cả hai lại lặng im, nhường cho ca khúc dược dịp vút cao. Trong cái không gian ấy, dường như họ đã nói với nhau thật nhiều…

Ở chẳng được bao lâu, bạn lại ra đi vì ước mơ của bạn còn xa lắm, to lớn lắm. Ngày chia tay, bạn lại ngồi đối diện với nó trên chiếc ghế dựa màu xanh, tựa đầu lên thành cửa sổ, chân gác lên một chiếc ghế khác cũng độc màu xanh. Còn nó, nó vẫn ngồi ôm gối xếp bằng trên chiếc giường trải drap xanh, kê sát chiếc bàn cũng màu xanh nốt. Ca khúc Tomorrow Will Come vang lên như một lời an ủi.

- Đến khi nào chúng ta mới lại ngồi bên nhau như lúc này?

- Chắc chắn sẽ không lâu như lần vừa rồi đâu Nhóc ạ!

Bản nhạc vừa dứt, bạn lặng lẽ đứng lên. Nó cũng vội vã bước xuống giường.

Nó theo bạn ra đến cổng. Bạn ra hiệu cho nó dừng lại, mỉm cười:

- Cậu vào nhà đi, tớ không muốn cậu nhìn thấy tớ ra đi như thế này. Vì như vậy sẽ buồn lắm đấy.

Nó vẫn cứ đứng yên như không nghe thấy. Bạn buông ba lô tiến về phía nó, vòng tay qua vai nó thì thầm:

- Tạm biệt ! Chỉ là tạm biệt thôi, vì thời gian qua đi, chúng ta sẽ lại gặp nhau. Yêu cậu nhiều Nhóc ạ.

Bạn quay người bước đi, nó cũng quay lưng bước vội vào nhà.

Justify Full- Tạm biệt nhé bạn của tôi.

Nước mắt rơi đầy trên má.

Nó và bạn vẫn liên lạc với nhau qua email và điện thọai Dù không gặp nhau, nhưng trong lòng nó biết bạn vẫn luôn nghĩ về nó và ngược lại. Tình bạn là điều gì đó thật kì diệu, đó là thứ tình cảm trong sáng và vô điều kiện, là món quà mà khi đã trao vào tay ai, số phận hiếm khi giật lại. Vì vậy mà nó bền chắc và có thể kéo dài thăm thẳm qua thời gian và sự xa cách. Và cả hai đang chờ đợi một ngày, ngày mà bạn ngồi bên nó trong căn phòng tràn ngập màu xanh cùng thưởng thức bài hát mà cả hai cùng yêu thích.

Tomorrow Will Come!

Chắc chắn thế!


Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
  • 19.05. My recent Album.
  • 20.05. Listenin' some recent favorite songs in which there's a one he send me last time. When the music player is playin' the song, i suddendly thinks of him. "wat r u doin' now?", i whisper
  • 25.05. Waiting 4 wat? 48 hours went by...




Labels: , 0 comments | | edit post
ThuyPhan
Đầu tuần mờ tâm trạng ko thấy dzui cho lém. Tối qua lại ko ngủ được (ko phải vì còn dư âm của tuần tuổi mới đâu nhoa!). Cứ nghĩ đến cái cảnh ăn ko nằm nhà sắp tới nếu có xảy đến với mình trong khoảng độ chừng 2 tháng nữa thì... hu hu hu; mặc dù đã chuẩn bị tâm lý rồi đó, sao thấy nặng nề quá đi. Giờ mình cũng nản lắm, tìm việc hơn cả tháng qua, phỏng vấn biết bao cty thế mà h đây vẫn thảnh thơi viết blog, lướt web, chat chit... vào h lv thế lày.

Thui, ko nhắc đến "nỗi đau" của tớ nữa. Giờ post hình 2IN 1 PARTY cty cho các pác xem nha. 2 IN 1: vừa Farewell một đồng nghiệp vừa là Happy B'day tớ.

ThuyPhan
Hum nay dzui nữa nha! Lại nhận đc quà nữa cùng những lời chúc tốt đẹp của các chiến hữu, anh em xa gần...

Qùa hum qua là 1 cái áo thun PT2000, 2 đôi vớ da; còn hum ni là 1 sợi dây đeo tay nho nhỏ đỏ đỏ (1 đồng nghiệp tự tay làm, gói gém -> tặng -> xúc động đậy, kủm động đất woa' đêeeee), 1 cây son Essance, 1 đôi giày puppe' (lúc nãy nhỏ bạn "nối khố" dẫn đi mua đc quyền tự do lựa chọn but in limited, hehe). Thích woa'! Rứa là sắp tới Nhím giảm bớt khoảng tiêu vào những thứ đúng con gái như thía, hô hô

Ước gì ngày nào mình cũng đc dzui như zì he! Một ngày như mọi ngày như 2 ngày nay, hi hi hi, he he he

Labels: 1 comments | | edit post
ThuyPhan
Thực ko biết nói sao, dùng từ ngữ nào để diễn tả hết cảm xúc đêm qua. Chỉ ngắn gọn trong mấy chữ "dzui quá xá - quá xá dzui". Dzui đến mức:
- ko làm live show như mọi khi có karaoke show, he he
- ko ngủ đc vì vẫn còn dư âm

=> NHƯ CHƯA TỪNG DZUI NHƯ VẬY

Anyway, thanks các anh chị, các bạn đã đến share zzui với Nhím. Thanks all for all again, my dears. ^0^



@ photogapher Thư và các nháy phó khác: chân thành gửi lời kúm ơn sâu sâu sắc nhứt. Chụt :-*
Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan

Ánh trăng lờ mờ qua cái nhìn bất chợt của nó. Trăng đêm nay không tròn vì trăng mới mười lăm....

Cả buổi trưa và chiều nay mưa to, tầm tã suốt gần hai tiếng đồng hồ; mưa dầm mưa dề mãi đến tối. Nó lim dim trong giấc ngủ và chốc chốc lại giật mình… nghe mưa. Tiếng mưa rơi trên mái nhà, rơi xuống con hẻm cụt trước nhà nó tí tách. Nó cảm nhận cái không khí se lạnh giữa buổi trưa mùa hè vì mưa. Ngay lúc này đây giá mà được trong vòng tay người dưng nào đó có lẽ… ấm áp lắm nhỉ! Nó đang mơ…

Những ngày cuối tuần không hò hẹn, không café cùng lũ bạn. Nói “lũ” nghe cho có vẻ nó nhiều bạn nhưng thực tế “Triệu người quen có mấy người thân…”.

Đêm cuối tuần, nó lại online lướt web khuya. Tự dưng cái cảm giác buồn vô cớ cứ len lén đâu đây quanh nó, và mỗi cuối tuần cứ như thế… Nó cố tình ngồi ngồi mãi trước cái computer để thật sự mệt mỏi và rồi chìm vào giấc ngủ sâu thật sâu, quên lãng…
...

Buổi sáng, trời se se lạnh vì cơn mưa chiều và đêm hôm qua, nó lại ngủ lười thêm chút nữa. Cuộn mình trong chăn, mắt nhắm, tai nghe… cái điện thoại phát đi phát lại các bài Không Tên – Vũ Thành An mà đêm qua nó nghe còn dở dang bởi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Nó thích cái cảm giác ngủ lươi vào buổi sáng như thế vì nó có thể mơ thấy những điều nó hằng mơ, mong ước. Và rồi những giấc mơ ấy sẽ biến mất khi nó thức giấc, choàng tỉnh dậy thân thể không mệt mỏi nhưng đầu óc nằng nặng vì đêm qua thức khuya ư? Mở mắt, nhìn lên trần nhà, màu xanh của mấy tấm la-phông mà nó cứ ngỡ như đó là bầu trời. Một khung trời bao la rộng lớn cao vời vợi mà nó không tài nào vương tay với tới. Một góc nhìn xa xăm, thăm thẳm về phía chân trời kia… nó thầm hỏi Thiên đường hay Địa ngục?

Một ngày cuối tuần đã trôi qua, ngày Chủ Nhật mới bắt đầu…

Labels: 2 comments | | edit post
ThuyPhan
Đám cưới thì đã hơn 2 tháng nay rồi nhưng h mới ngồi đây gõ gõ vài dòng... cho nó. Nó đã theo chồng bỏ cuộc chơi, mặc dù nó đã từng nói "Tao sẽ không bỏ cuộc mà dắt thêm người vào chơi chung"... Không biết những cuộc chơi thâu đêm vào những cái đêm giao thừa sắp tới có còn được tái và tiếp diễn như năm rồi nữa ko? Ko biết những lần hẹn hò ăn nhậu ca hát có còn được zui như trước đây ko khi mà thời gian trôi qua, cuộc sống biến động, con người dần đổi thay... Rồi chúng ta có còn hồn nhiên, tươi zui, quậy phá như khi còn trẻ... ít nhất cũng phải được như bi h chứ nhỉ!

Thời cấp II, nhóm tụi tui khoảng 10 đứa chơi thân. Cái tuổi "có những rung động đầu đời" í mà... thế nào trong nhóm cũng có đứa này thík thik đứa kia, rùi đứa kia lại thik đứa khác... có lẽ nhờ vậy mà bọn tui thân nhau hơn. Bọn tui trên trường mỗi đứa học rãi rác 1 lớp tuy nhiên cũng có 2-3 đứa chung lớp, cùng tổ nhưng hầu hết là "xum tụ" ở các lớp phụ đạo tại nhà thầy cô bộ môn. Rồi thì đến mùa thi, bọn nó thường rủ nhau tụ tập tại nhà tui soạn đề cương ôn tập. Mục đích thứ nhất mà bọn nó chọn địa điểm như vậy vì nhà tui có trồng nhiều loại trái cây. Hồi đó, ba tui trồng nhiều thứ như: táo, ổi, nhãn, đào, mít, xoài...; thứ 2 là nhà tui xa nhất có thể nói là vùng sâu vùng xa so với bọn nó, cơ hội để bọn nó "tâm sự đời nhau" khi đèo nhau bằng mấy chiếc xe đạp mini Trung Quốc trên đoạn đường quanh co, gập ghềnh, cát lún... đầy những ổ gà và ổ voi...

Đáng nhớ nhất là có lần tui tụi hái trộm xoài của bà hàng xóm, bị bả bắt gặp bả chửi nhoi. Mà phải công nhận nhà bà í có cây xoài ăn sống ngon, sai trái cực kì. Gọi là xoài ăn sống xoài này ko chín, trái già thì chỉ ngã màu vàng nhẹ chút thôi mà nếu có chín thì ko ăn được nữa. Bon học trò như tụi tui thì món "xoài chấm mắm đường" là số dzách! ( chap...chap...nhắc tới thấy thém woa' muốn chảy nước dãi luôn đây). Và rồi cuối cùng tụi tui vẫn có 1 rổ xoài + 1 chén mắm đường cay bị "phanh thay" ngay dưới gốc mít cạnh cái giếng nước.

Lớn hơn 1 chút, lên cấp III do "thời thế thế thời" mà nhóm tụi tui ko còn thân như "buổi rung động đầu đời". Lớn thêm chút nữa, đứa nào cũng có lựa chọn, có ước mơ hoài bảo riêng và tiếp tục học tập rồi kiếm cho mình 1 cái nghề nuôi sống bản thân dù có đi xa hay ở lại quê nhà. Thi thoảng bọn tui mới có dịp gặp mặt nhau...

Trong nhóm mấy đứa con gái chơi thân chung với nhau, 1 em đã yên bề gia thất và chuẩn bị có baby (zậy là hết ăn chơi, nhậu nhẹt, đón giao thừa... nữa roy` hen cưng!), những đứa con gái còn lại cũng đã có nơi có chỗ biết đâu tụi nó cũng sẽ "sớm bỏ cuộc chơi" trong năm tới. Riêng chỉ có mình giờ đây... Tình thì KHÔNG mà Tiền cũng chẲng CÓ :(

Anyway, dù sớm hay muộn, sung sướng hay cơ cực, giàu sang hay nghèo khó... Tao vẫn mong muốn và hy vọng tụi bay - tụi mình có bến đổ yên bình và hạnh phúc!


Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
"Buồn vào hồn không tên..." nghe nhạc, online, view blog...
_Một buổi tối cuối tuần - một mình ở nhà.




Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
Phù! Haizzzz....

Tình hình nghe Y! 360 chuẩn bị đóng cửa nên thấy bà con ai cũng xúm xít dọn nhà. Ban đầu mình cũng chẳng quan tâm lắm đến chuyện này, ai dọn mặc ai... mình cứ stay with Y! khi nào đóng cửa thì hay, ko muốn bon chen, data mất hết cũng ko lấy gì tiếc nuối bởi nhiều lần đã muốn xoá đi, sang trang mới với những điều mới mẻ nhưng mình ko đủ can đảm để làm điều đó. Một phần cũng bởi dạo này tâm trạng bất ổn, tinh thần hỗn loạn nên đôi khi muốn buông xui. Thế đó!

Tuy nhiên, thời gian này rất ư là rỗi rảnh buộc phải tìm kiếm cái gì đó tò mò, khám phá cộng thêm cái suggest của chị Tiu nên bay qua blogspot tạo một cái acc mới với một ngôi nhà mới dự phòng. Ban đầu ko có thông tin chi nhiều nên nhìn cái blog rất ư là củ mì. Chị Tiu cho mình add một blogger bên blogspot www.kazenka.blogspot.com, nhờ hướng dẫn blogger này nên blogspot of tớ cũng sắp dần ok nhưng chưa ưng í. Phù!!! Có nhiều thứ phải mò, phải nghiên kíu lắm chứ ko có sẵn như bên Y!. Tạm thời chỉ được nớ này thôi. Sẽ tiếp tục công cuộc mò mẫm và nghiên kíu típ đây.

Kúm ơn chị Tiu

Kúm ơn blogger KAZENKA.
Labels: 1 comments | | edit post