Mới đi "show" zìa. Bè bạn, đồng nghiệp quan tâm hỏi thăm sao roy`? Tui dzui dzẻ mờ trả lời rằng "cóa chi đâu, bình thường ah`; lần đầu lên gặp mặt nói chuyện chơi thoy!". Riết roy` ta chẳng đặt nặng vđề "pass or not", hoay` hộp, lo sợ hay chờ đợi...mấy cái cảm giác này dường như đã chai ròy thì phải; bởi vậy người ta mới có câu "Điếc ko sợ súng" là thế!!!
Lướt web riết roy` cũng chán, h muốn chuyển sang lướt ván nè :) he he
Bữa h rất rất muốn cố gắng "luyện CHƯỞNG" để "nội công" thêm thâm hậu thế nhưng Thiên No Thời, Địa No Lợi, Nhân thì... chưa được Hòa. Văn ôn võ luyện hơn 2 tháng nay roy` mờ nội công vẫn chưa thâm hậu. Thấy đồng môn võ công cao siêu quá mình cứ ngâm nga bài ca "ƯỚC GÌ" roy` đêm về tận dụng ko gian & thời gian Địa Lợi -Thiên thời lén lút luyện công những khi các sư huynh sư tỷ đi vắng. Thế nhưng những cái "những khi" đó nó hiếm hoi xuất đầu lộ diện :(
Dạo này lạ lắm, khác hẳn bình thường siêng học hẳn ra cứ mong hết h mần dziệc đến lớp học & luyện công (nói vậy ko có nghĩa là 2 tháng qua ta lười nhác trễ mãn học tập đâu nhưng cái cảm giác gần đây nó hưng phấn cự kì đến lạ thường). Có hôm đang ôn bài chốc chốc lại quên bài...mặt mày ta cau có tỏ vẻ bực mình vì chính ta sao lai như vậy (tinh thần ham học cầu tiến phết nhở!). Và tuy nhiên cũng có bữa ta rất ư là cuồng, máu lửa nổi lên...ta luyện CHƯỞNG quên cả trời, quên cả đất, chẳng màn thiên hạ xung quanh đang nhòm ngó ngưỡng mộ hay miệt thị ta.
Trời lại làm mưa khi ta đang quởn thế lày thì làm sao có thể tránh khỏi cái chiện ngồi lam nham lảm nhảm mình một mình. Mong các quynh nài thứ tội tha mạng cho kẻ hèn mọn.
Thoy, xúc cảm nó bỏ ta đi đâu theo trai oy` nên chả biết dziết cái chi nữa. Gác bút đey!
Lướt web riết roy` cũng chán, h muốn chuyển sang lướt ván nè :) he he
Bữa h rất rất muốn cố gắng "luyện CHƯỞNG" để "nội công" thêm thâm hậu thế nhưng Thiên No Thời, Địa No Lợi, Nhân thì... chưa được Hòa. Văn ôn võ luyện hơn 2 tháng nay roy` mờ nội công vẫn chưa thâm hậu. Thấy đồng môn võ công cao siêu quá mình cứ ngâm nga bài ca "ƯỚC GÌ" roy` đêm về tận dụng ko gian & thời gian Địa Lợi -Thiên thời lén lút luyện công những khi các sư huynh sư tỷ đi vắng. Thế nhưng những cái "những khi" đó nó hiếm hoi xuất đầu lộ diện :(
Dạo này lạ lắm, khác hẳn bình thường siêng học hẳn ra cứ mong hết h mần dziệc đến lớp học & luyện công (nói vậy ko có nghĩa là 2 tháng qua ta lười nhác trễ mãn học tập đâu nhưng cái cảm giác gần đây nó hưng phấn cự kì đến lạ thường). Có hôm đang ôn bài chốc chốc lại quên bài...mặt mày ta cau có tỏ vẻ bực mình vì chính ta sao lai như vậy (tinh thần ham học cầu tiến phết nhở!). Và tuy nhiên cũng có bữa ta rất ư là cuồng, máu lửa nổi lên...ta luyện CHƯỞNG quên cả trời, quên cả đất, chẳng màn thiên hạ xung quanh đang nhòm ngó ngưỡng mộ hay miệt thị ta.
Trời lại làm mưa khi ta đang quởn thế lày thì làm sao có thể tránh khỏi cái chiện ngồi lam nham lảm nhảm mình một mình. Mong các quynh nài thứ tội tha mạng cho kẻ hèn mọn.
Thoy, xúc cảm nó bỏ ta đi đâu theo trai oy` nên chả biết dziết cái chi nữa. Gác bút đey!


