ThuyPhan
Mới đi "show" zìa. Bè bạn, đồng nghiệp quan tâm hỏi thăm sao roy`? Tui dzui dzẻ mờ trả lời rằng "cóa chi đâu, bình thường ah`; lần đầu lên gặp mặt nói chuyện chơi thoy!". Riết roy` ta chẳng đặt nặng vđề "pass or not", hoay` hộp, lo sợ hay chờ đợi...mấy cái cảm giác này dường như đã chai ròy thì phải; bởi vậy người ta mới có câu "Điếc ko sợ súng" là thế!!!

Lướt web riết roy` cũng chán, h muốn chuyển sang lướt ván nè :) he he

Bữa h rất rất muốn cố gắng "luyện CHƯỞNG" để "nội công" thêm thâm hậu thế nhưng Thiên No Thời, Địa No Lợi, Nhân thì... chưa được Hòa. Văn ôn võ luyện hơn 2 tháng nay roy` mờ nội công vẫn chưa thâm hậu. Thấy đồng môn võ công cao siêu quá mình cứ ngâm nga bài ca "ƯỚC GÌ" roy` đêm về tận dụng ko gian & thời gian Địa Lợi -Thiên thời lén lút luyện công những khi các sư huynh sư tỷ đi vắng. Thế nhưng những cái "những khi" đó nó hiếm hoi xuất đầu lộ diện :(

Dạo này lạ lắm, khác hẳn bình thường siêng học hẳn ra cứ mong hết h mần dziệc đến lớp học & luyện công (nói vậy ko có nghĩa là 2 tháng qua ta lười nhác trễ mãn học tập đâu nhưng cái cảm giác gần đây nó hưng phấn cự kì đến lạ thường). Có hôm đang ôn bài chốc chốc lại quên bài...mặt mày ta cau có tỏ vẻ bực mình vì chính ta sao lai như vậy (tinh thần ham học cầu tiến phết nhở!). Và tuy nhiên cũng có bữa ta rất ư là cuồng, máu lửa nổi lên...ta luyện CHƯỞNG quên cả trời, quên cả đất, chẳng màn thiên hạ xung quanh đang nhòm ngó ngưỡng mộ hay miệt thị ta.

Trời lại làm mưa khi ta đang quởn thế lày thì làm sao có thể tránh khỏi cái chiện ngồi lam nham lảm nhảm mình một mình. Mong các quynh nài thứ tội tha mạng cho kẻ hèn mọn.

Thoy, xúc cảm nó bỏ ta đi đâu theo trai oy` nên chả biết dziết cái chi nữa. Gác bút đey!


Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
Luyện CHƯỞNG!!!

Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
Hum nay mình sao ah' trời. Cái này có thể nói là tự tin 1 cách thái quá ra tẩu hoả nhập ma nè, hu hu hu. Đây đâu phải là lần đầu tiên đi PV trời! Ngớ ngẩn 1 cục... thiệt là bự.

CƠ HỘI đâu đến với mày lần thứ 2 đâu Thủy!!!
ThuyPhan
Vũ khúc Samba, Salsa




Trữ tình với RUMBA, BOSTON
Lãng mạn cùng TANGO,
Nhẹ nhàng như VALSE,
Rộn ràng là Pasodouble
Trẻ trung, vui nhộn, dễ thương với Twist, Bebop, Chachacha


Labels: , 0 comments | | edit post
ThuyPhan


Tiếng chuông điện thọai vang lên khô khốc giữa buổi trưa nóng bỏng khiến nó giật mình. Đang càu nhàu không biết kẻ đáng ghét nào lại đi phá họai giấc ngủ trưa thì nó bỗng lặng đi. Bên kia điện thọai, giọng bạn thật nhẹ nhàng, ấm áp:

- Tớ đã về rồi đây. Đang ở trước nhà cậu đấy!

Nó vội vã gác điện thọai và ù té chạy ra ngòai, quên luôn cả việc mình đang mặc đồ ngủ. Nó dừng lại trước cổng rào. Bạn chào nó bằng một nụ cười hiền. Như một cơn bão, nó lao đến ôm chầm lấy bạn, nước mắt chực trào ra.

Bạn ngồi đối diện với nó trên chiếc ghế dựa màu xanh, tựa đầu lên thành cửa sổ, chân gác lên một chiếc ghế khác cũng độc màu xanh. Còn nó, nó ngồi ôm gối xếp bằng trên chiếc giường trải drap xanh, kê sát chiếc bàn cũng màu xanh nốt. Từ chiếc máy hát, giọng ca dịu dàng của Trish Thùy Trang đang vang lên cùng giai diệu nhẹ nhàng của ca khúc Tomorrow Will Come.

Cả hai im lặng nhìn nhau, giống hệt sáu năm trước đây khi bạn đến để từ biệt nó. À không, có điều khác chứ! Tóc bạn bây giờ màu trắng bạch kim chứ không đen như ngày trước. Trên vành tai bên trái có một cái khoen bạc nho nhỏ, trông rất ư là cá tính. Bạn cao to hơn, chững chạc hơn và gương mặt cũng có phần khôi ngô hơn. Sáu năm…Thời gian đã biến một kẻ ốm yếu trở thành một con người hoàn toàn khác. Duy chỉ có đôi mắt bạn là vẫn thế. Đen láy. Gợi buồn.

- Căn phòng này không có gì thay đổi, Và cậu cũng vậy.

- Còn cậu thì thay đổi nhiều quá đấy!

- Nhưng cậu vẫn nhận ra tớ đấy thôi.

- Bạn bè mà…

Cả hai cùng nhìn nhau bật cười sảng khóai: “ Ừ thì bạn bè mà! ”.

- Cậu về từ khi nào?

- Vừa xuống sân bay là tớ đến đây ngay. Tớ muốn cậu là người đầu tiên tớ gặp khi trở về.

- Thế còn hành lý?

- Tớ để ở dưới nhà đấy thôi!

- Chỉ một chiếc ba lô…

- …Và cả con người của tớ!

Bạn trả lời tiếp theo vế sau câu nói của nó. Bạn biết nó thắc mắc nhiều, song nó cũng sẽ mau chóng hiểu ra thôi.

Bạn nghiêng đầu dõi mắt lên trền nhà, nơi có cả một dải ngân hà do chính tay chủ nhân thiết kế. Không gian lại yên ắng như khi bạn mới đến. Giai điệu của bài hát được dịp tràn ngập trong căn phòng đầy ắp màu xanh, có hai người bạn đang ngồi bên nhau sau sáu năm dài xa cách.

Nó cùng bạn rong ruổi trên khắp các nẻo đường trong thành phố. Bạn nhớ rất rõ tên từng con đường, từng quán ăn mà hai đứa đi qua cứ như thể bạn chưa bao giờ xa quê cả.

Ngồi đối diện nhau trong một quán café quen thuộc, bản nhạc mà cả hai cùng yêu thích bất chợt vang lên. Không biết vô tình hay hữu ý. Mà cũng có thể là món quà của anh chủ quán. Bạn mỉm cười nói như giải thích:

- Tớ luôn mang theo tấm bản đồ thành phố, mỗi khi buồn lại mở ra xem để không quên Việt Nam.

- Cậu yêu thành phố mình đến thế cơ à?

- Ừ!…Vì nơi đây có cậu.

Nó cười vì câu nói của bạn. lát sau nó bảo:

- Tớ thích tuyết ở London qua những tấm hình cậu gửi. Tớ thích những con đường phủ đầy sương… Tớ yêu London… Vì London có cậu.!

Cả hai lại lặng im, nhường cho ca khúc dược dịp vút cao. Trong cái không gian ấy, dường như họ đã nói với nhau thật nhiều…

Ở chẳng được bao lâu, bạn lại ra đi vì ước mơ của bạn còn xa lắm, to lớn lắm. Ngày chia tay, bạn lại ngồi đối diện với nó trên chiếc ghế dựa màu xanh, tựa đầu lên thành cửa sổ, chân gác lên một chiếc ghế khác cũng độc màu xanh. Còn nó, nó vẫn ngồi ôm gối xếp bằng trên chiếc giường trải drap xanh, kê sát chiếc bàn cũng màu xanh nốt. Ca khúc Tomorrow Will Come vang lên như một lời an ủi.

- Đến khi nào chúng ta mới lại ngồi bên nhau như lúc này?

- Chắc chắn sẽ không lâu như lần vừa rồi đâu Nhóc ạ!

Bản nhạc vừa dứt, bạn lặng lẽ đứng lên. Nó cũng vội vã bước xuống giường.

Nó theo bạn ra đến cổng. Bạn ra hiệu cho nó dừng lại, mỉm cười:

- Cậu vào nhà đi, tớ không muốn cậu nhìn thấy tớ ra đi như thế này. Vì như vậy sẽ buồn lắm đấy.

Nó vẫn cứ đứng yên như không nghe thấy. Bạn buông ba lô tiến về phía nó, vòng tay qua vai nó thì thầm:

- Tạm biệt ! Chỉ là tạm biệt thôi, vì thời gian qua đi, chúng ta sẽ lại gặp nhau. Yêu cậu nhiều Nhóc ạ.

Bạn quay người bước đi, nó cũng quay lưng bước vội vào nhà.

Justify Full- Tạm biệt nhé bạn của tôi.

Nước mắt rơi đầy trên má.

Nó và bạn vẫn liên lạc với nhau qua email và điện thọai Dù không gặp nhau, nhưng trong lòng nó biết bạn vẫn luôn nghĩ về nó và ngược lại. Tình bạn là điều gì đó thật kì diệu, đó là thứ tình cảm trong sáng và vô điều kiện, là món quà mà khi đã trao vào tay ai, số phận hiếm khi giật lại. Vì vậy mà nó bền chắc và có thể kéo dài thăm thẳm qua thời gian và sự xa cách. Và cả hai đang chờ đợi một ngày, ngày mà bạn ngồi bên nó trong căn phòng tràn ngập màu xanh cùng thưởng thức bài hát mà cả hai cùng yêu thích.

Tomorrow Will Come!

Chắc chắn thế!


Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan
  • 19.05. My recent Album.
  • 20.05. Listenin' some recent favorite songs in which there's a one he send me last time. When the music player is playin' the song, i suddendly thinks of him. "wat r u doin' now?", i whisper
  • 25.05. Waiting 4 wat? 48 hours went by...




Labels: , 0 comments | | edit post
ThuyPhan
Đầu tuần mờ tâm trạng ko thấy dzui cho lém. Tối qua lại ko ngủ được (ko phải vì còn dư âm của tuần tuổi mới đâu nhoa!). Cứ nghĩ đến cái cảnh ăn ko nằm nhà sắp tới nếu có xảy đến với mình trong khoảng độ chừng 2 tháng nữa thì... hu hu hu; mặc dù đã chuẩn bị tâm lý rồi đó, sao thấy nặng nề quá đi. Giờ mình cũng nản lắm, tìm việc hơn cả tháng qua, phỏng vấn biết bao cty thế mà h đây vẫn thảnh thơi viết blog, lướt web, chat chit... vào h lv thế lày.

Thui, ko nhắc đến "nỗi đau" của tớ nữa. Giờ post hình 2IN 1 PARTY cty cho các pác xem nha. 2 IN 1: vừa Farewell một đồng nghiệp vừa là Happy B'day tớ.

ThuyPhan
Hum nay dzui nữa nha! Lại nhận đc quà nữa cùng những lời chúc tốt đẹp của các chiến hữu, anh em xa gần...

Qùa hum qua là 1 cái áo thun PT2000, 2 đôi vớ da; còn hum ni là 1 sợi dây đeo tay nho nhỏ đỏ đỏ (1 đồng nghiệp tự tay làm, gói gém -> tặng -> xúc động đậy, kủm động đất woa' đêeeee), 1 cây son Essance, 1 đôi giày puppe' (lúc nãy nhỏ bạn "nối khố" dẫn đi mua đc quyền tự do lựa chọn but in limited, hehe). Thích woa'! Rứa là sắp tới Nhím giảm bớt khoảng tiêu vào những thứ đúng con gái như thía, hô hô

Ước gì ngày nào mình cũng đc dzui như zì he! Một ngày như mọi ngày như 2 ngày nay, hi hi hi, he he he

Labels: 1 comments | | edit post
ThuyPhan
Thực ko biết nói sao, dùng từ ngữ nào để diễn tả hết cảm xúc đêm qua. Chỉ ngắn gọn trong mấy chữ "dzui quá xá - quá xá dzui". Dzui đến mức:
- ko làm live show như mọi khi có karaoke show, he he
- ko ngủ đc vì vẫn còn dư âm

=> NHƯ CHƯA TỪNG DZUI NHƯ VẬY

Anyway, thanks các anh chị, các bạn đã đến share zzui với Nhím. Thanks all for all again, my dears. ^0^



@ photogapher Thư và các nháy phó khác: chân thành gửi lời kúm ơn sâu sâu sắc nhứt. Chụt :-*
Labels: 0 comments | | edit post
ThuyPhan

Ánh trăng lờ mờ qua cái nhìn bất chợt của nó. Trăng đêm nay không tròn vì trăng mới mười lăm....

Cả buổi trưa và chiều nay mưa to, tầm tã suốt gần hai tiếng đồng hồ; mưa dầm mưa dề mãi đến tối. Nó lim dim trong giấc ngủ và chốc chốc lại giật mình… nghe mưa. Tiếng mưa rơi trên mái nhà, rơi xuống con hẻm cụt trước nhà nó tí tách. Nó cảm nhận cái không khí se lạnh giữa buổi trưa mùa hè vì mưa. Ngay lúc này đây giá mà được trong vòng tay người dưng nào đó có lẽ… ấm áp lắm nhỉ! Nó đang mơ…

Những ngày cuối tuần không hò hẹn, không café cùng lũ bạn. Nói “lũ” nghe cho có vẻ nó nhiều bạn nhưng thực tế “Triệu người quen có mấy người thân…”.

Đêm cuối tuần, nó lại online lướt web khuya. Tự dưng cái cảm giác buồn vô cớ cứ len lén đâu đây quanh nó, và mỗi cuối tuần cứ như thế… Nó cố tình ngồi ngồi mãi trước cái computer để thật sự mệt mỏi và rồi chìm vào giấc ngủ sâu thật sâu, quên lãng…
...

Buổi sáng, trời se se lạnh vì cơn mưa chiều và đêm hôm qua, nó lại ngủ lười thêm chút nữa. Cuộn mình trong chăn, mắt nhắm, tai nghe… cái điện thoại phát đi phát lại các bài Không Tên – Vũ Thành An mà đêm qua nó nghe còn dở dang bởi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Nó thích cái cảm giác ngủ lươi vào buổi sáng như thế vì nó có thể mơ thấy những điều nó hằng mơ, mong ước. Và rồi những giấc mơ ấy sẽ biến mất khi nó thức giấc, choàng tỉnh dậy thân thể không mệt mỏi nhưng đầu óc nằng nặng vì đêm qua thức khuya ư? Mở mắt, nhìn lên trần nhà, màu xanh của mấy tấm la-phông mà nó cứ ngỡ như đó là bầu trời. Một khung trời bao la rộng lớn cao vời vợi mà nó không tài nào vương tay với tới. Một góc nhìn xa xăm, thăm thẳm về phía chân trời kia… nó thầm hỏi Thiên đường hay Địa ngục?

Một ngày cuối tuần đã trôi qua, ngày Chủ Nhật mới bắt đầu…

Labels: 2 comments | | edit post
ThuyPhan
Đám cưới thì đã hơn 2 tháng nay rồi nhưng h mới ngồi đây gõ gõ vài dòng... cho nó. Nó đã theo chồng bỏ cuộc chơi, mặc dù nó đã từng nói "Tao sẽ không bỏ cuộc mà dắt thêm người vào chơi chung"... Không biết những cuộc chơi thâu đêm vào những cái đêm giao thừa sắp tới có còn được tái và tiếp diễn như năm rồi nữa ko? Ko biết những lần hẹn hò ăn nhậu ca hát có còn được zui như trước đây ko khi mà thời gian trôi qua, cuộc sống biến động, con người dần đổi thay... Rồi chúng ta có còn hồn nhiên, tươi zui, quậy phá như khi còn trẻ... ít nhất cũng phải được như bi h chứ nhỉ!

Thời cấp II, nhóm tụi tui khoảng 10 đứa chơi thân. Cái tuổi "có những rung động đầu đời" í mà... thế nào trong nhóm cũng có đứa này thík thik đứa kia, rùi đứa kia lại thik đứa khác... có lẽ nhờ vậy mà bọn tui thân nhau hơn. Bọn tui trên trường mỗi đứa học rãi rác 1 lớp tuy nhiên cũng có 2-3 đứa chung lớp, cùng tổ nhưng hầu hết là "xum tụ" ở các lớp phụ đạo tại nhà thầy cô bộ môn. Rồi thì đến mùa thi, bọn nó thường rủ nhau tụ tập tại nhà tui soạn đề cương ôn tập. Mục đích thứ nhất mà bọn nó chọn địa điểm như vậy vì nhà tui có trồng nhiều loại trái cây. Hồi đó, ba tui trồng nhiều thứ như: táo, ổi, nhãn, đào, mít, xoài...; thứ 2 là nhà tui xa nhất có thể nói là vùng sâu vùng xa so với bọn nó, cơ hội để bọn nó "tâm sự đời nhau" khi đèo nhau bằng mấy chiếc xe đạp mini Trung Quốc trên đoạn đường quanh co, gập ghềnh, cát lún... đầy những ổ gà và ổ voi...

Đáng nhớ nhất là có lần tui tụi hái trộm xoài của bà hàng xóm, bị bả bắt gặp bả chửi nhoi. Mà phải công nhận nhà bà í có cây xoài ăn sống ngon, sai trái cực kì. Gọi là xoài ăn sống xoài này ko chín, trái già thì chỉ ngã màu vàng nhẹ chút thôi mà nếu có chín thì ko ăn được nữa. Bon học trò như tụi tui thì món "xoài chấm mắm đường" là số dzách! ( chap...chap...nhắc tới thấy thém woa' muốn chảy nước dãi luôn đây). Và rồi cuối cùng tụi tui vẫn có 1 rổ xoài + 1 chén mắm đường cay bị "phanh thay" ngay dưới gốc mít cạnh cái giếng nước.

Lớn hơn 1 chút, lên cấp III do "thời thế thế thời" mà nhóm tụi tui ko còn thân như "buổi rung động đầu đời". Lớn thêm chút nữa, đứa nào cũng có lựa chọn, có ước mơ hoài bảo riêng và tiếp tục học tập rồi kiếm cho mình 1 cái nghề nuôi sống bản thân dù có đi xa hay ở lại quê nhà. Thi thoảng bọn tui mới có dịp gặp mặt nhau...

Trong nhóm mấy đứa con gái chơi thân chung với nhau, 1 em đã yên bề gia thất và chuẩn bị có baby (zậy là hết ăn chơi, nhậu nhẹt, đón giao thừa... nữa roy` hen cưng!), những đứa con gái còn lại cũng đã có nơi có chỗ biết đâu tụi nó cũng sẽ "sớm bỏ cuộc chơi" trong năm tới. Riêng chỉ có mình giờ đây... Tình thì KHÔNG mà Tiền cũng chẲng CÓ :(

Anyway, dù sớm hay muộn, sung sướng hay cơ cực, giàu sang hay nghèo khó... Tao vẫn mong muốn và hy vọng tụi bay - tụi mình có bến đổ yên bình và hạnh phúc!


Labels: 0 comments | | edit post